ĐƯỜNG MỘC VẪN THẾ
Khi tôi và Trì Dã chia tay, bầu không khí giữa chúng tôi căng thẳng đến nghẹt thở.
Anh giận dữ đấm mạnh vào tủ kính, tiếng va chạm chát chúa vang lên trong căn phòng im lặng. Máu từ nắm tay anh chảy xuống từng giọt đỏ sẫm. Rồi đột ngột, anh quỳ sụp xuống trước mặt tôi, hai tay siết chặt lấy eo tôi, giọng nói run rẩy, nghẹn ngào:
“Đầu Gỗ… ánh mắt nhìn người của em rốt cuộc là thế nào vậy? Sao em có thể thích người khác được chứ? Anh không chấp nhận chia tay đâu. Em biết mà… trên đời này chẳng có chuyện gì mà một đêm bên nhau không thể hàn gắn… phải không em? Xin em…”
Mấy năm sau, công ty khởi nghiệp mà tôi cùng bạn bè dốc hết tâm huyết gây dựng thất bại thảm hại. Không còn đường lui, tôi buộc phải tìm đến vị tổng giám đốc điều hành Tập đoàn Hải Thượng — người duy nhất có khả năng cứu vãn tình thế.
Và người đàn ông đó… lại chính là Trì Dã.
Trong bữa tiệc sang trọng, anh khẽ lắc ly rượu vang, ung dung tựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh nhạt nhưng đầy áp lực đặt lên người tôi. Khóe môi anh nhếch lên, giọng nói trầm thấp vang lên chậm rãi:
“Hứa Đường… em vẫn còn nhớ chứ? Trên đời này, chẳng có vấn đề gì mà một đêm bên nhau không thể giải quyết.”
Giỏ hàng
(0 sản phẩm)

























https://sach100.org/vali-n2-lon/